Đứa trẻ trong lồng kính

Vào ngày cuối cùng, tôi hẹn hò với hai phụ huynh của hai đứa trẻ trầm cảm đến từ hai gia đình khác nhau. Anh Bình đưa con gái Vy, chị Nguyệt đi một mình vì con trai chị không ở Hà Nội.

Chị Nguyệt đến trước, trong lúc đợi anh Bình và bé Vy thì huyên thuyên với tôi. Tôi hỏi cô ấy đang làm gì và tình trạng của cháu cô ấy. Bà Nguyệt cho biết, trước đây bà có một cửa hàng ở phố cổ kinh doanh được 15 năm, nhưng năm ngoái bà đã xin nghỉ việc trước khi dịch bệnh bùng phát. Tôi chỉ nói rằng tôi cảm thấy hoàn toàn tự do với công việc này.

Cháu của cô ấy học trường quốc tế ở Hà Nội từ nhỏ đến lớn, năm nay 21 tuổi. Không giống như những đứa trẻ khác sắp học hết cấp 2 sẽ học ở một trường cấp 2 khác, gặp bạn mới và thầy cô mới trong vòng 11 năm, cháu của bà chỉ giao lưu với một số nhóm người nhất định và ít có sự thay đổi.

Điều đầu tiên tôi đánh giá là sự khởi đầu của việc chứng minh vấn đề của em gái tôi. Khi tôi học lớp 11, tôi đột nhiên tuyên bố rằng tôi không muốn đi học nữa, mà tôi muốn trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp. Phản ứng của Karma bà Nguyệt chắc chắn là rất sốc, vì từ trước đến nay, tôi không nghĩ bạn có vấn đề gì.

>> >> Thanh niên “nhịn cười” do chuẩn mực xã hội-chị ơi, em cũng nói với bạn bè, thầy cô rằng mọi người xung quanh em đều có quan hệ tốt. Tôi không nói gì, chỉ nghe cô ấy nói, nhưng trong đầu tôi đang nghĩ: “Có thật là như vậy không? Hay là con cứ hành động như vậy mà vẫn giấu giếm niềm tin vào chuyện đó?”. Gia đình tiếp tục động viên cháu nghe. Sau tuyên bố của mình, anh ấy đã đi du học tại Hoa Kỳ. Ở Mỹ, tôi quen một cô bạn gái mắc chứng rối loạn lưỡng cực. Trước khi gặp chị Nguyệt, cô gái đã yêu một người bạn Việt kiều Mỹ, và sau khi chia tay, người bạn Việt kiều đã tự sát bằng súng trước mặt chàng trai trẻ. bạn bè.

Đây, tôi rất ngạc nhiên, tôi nghĩ điều này chỉ có thể xảy ra trong phim hay tiểu thuyết, còn ngoài đời thực. Rốt cuộc, nghệ thuật bắt chước cuộc sống hay cuộc sống bắt chước nghệ thuật? Đây dường như là một vòng luẩn quẩn, và cả hai bắt chước nhau trong vòng luẩn quẩn này. Bởi vì mọi thứ đều là nguyên nhân của một việc và là kết quả của một việc khác.

Năm đó, con trai ông Nguyệt và bạn gái về Việt Nam nghỉ hè, cô bạn gái này đang đi làm do sang chấn tâm lý nên đã tự trách mình nên đã chết, bạn trai cũ khiến cô sợ hãi không dám quay lại Mỹ.

Gia đình cô ấy đã chuyển cô ấy đến Úc để tiếp tục học, nhưng vì đang là mùa hè nên cô ấy chưa kịp chuẩn bị. Trong kỳ nhập học vào tháng 9, cô phải hoãn công việc sang Úc lại vào tháng 1, chị Nguyệt của cô phải quay lại Mỹ vào tháng 9 sau một học kỳ. Bà Nguyệt kể tiếp, ngay khi con vừa đặt chân lên đất Mỹ, bà đã nói: “Mẹ ơi, mẹ phải mua vé để con về ngay. Con không muốn ở đây nữa. Con không học nữa”.

>> >> Những người bực bội cười

Tôi đã mua vé máy bay và bay trực tuyến, và tôi đang làm công tác tư tưởng, vì vậy tôi có thể tiếp tục học, nhưng không thành công. Cuối cùng hai mẹ con cũng về Việt Nam, nơi con trai bắt đầu điều trị căn bệnh trầm cảm, lúc đầu cả gia đình đưa con đi bệnh viện, sau đó chữa bằng điện giật, nghe tin tôi rùng mình. Có vẻ như cách chữa trị này không hiệu quả nên chị Nguyệt vẫn đang tìm cách khác để giúp con — trước khi Bình và Vy đến, chi tiết cuối cùng chị kể là cách đây vài tháng, gia đình và con trai chị đã đồng ý cho. cô ấy đã. Đi tập huấn ở trường thể dục thể thao, ở đây lịch học khá nghiêm ngặt nhưng tôi biết phải làm gì mỗi ngày và cảm thấy rất vui, tôi chủ động đề nghị mẹ ở lại ăn Tết lâu hơn. , Anh Bin và Vy (Vy) bước vào. Tôi thấy Vy cũng giống như chính mình của 7 năm trước. Tôi không dám nhìn ai, tôi sợ hãi, nếu ai đó chủ động hỏi tôi điều gì, tôi sẽ tìm họ nhờ họ giúp đỡ, hoặc muốn hỏi họ sẽ trả lời như thế nào.

23 tuổi. Anh Bình rất bảo vệ cô, cảm thấy chỉ cần em không ở trong tầm mắt của anh, Vy sẽ trượt chân ngã thay vì đứng dậy như vậy. Tôi nhớ trước đây cũng vậy, bây giờ ở với bố mẹ đôi khi tôi vẫn cảm thấy như vậy, tôi nghĩ mình vẫn là một đứa trẻ và họ vẫn cần phải bày tỏ mọi điều. TÔI. Ngay cả khi tôi đưa mẹ đến phòng khám trầm cảm cũng vậy.

Tôi không thể nhịn được nữa trong một năm. Mỗi lần cô ấy bắt đầu nói chuyện với tôi, tôi sẽ nói thẳng với cô ấy rằng mẹ tôi đã yêu cầu tôi nói chuyện. NhDo đó, tôi cảm thấy dễ dàng kiểm soát hơn và bớt ngột ngạt hơn. Tất nhiên, tôi yêu mẹ tôi rất nhiều, và tôi biết đây là cách để mẹ duy trì mối quan hệ tốt hơn với tôi.

Gần đây, ngày càng nhiều người trong số tôi nhận ra rằng lý do chính dẫn đến trầm cảm là do không để bản thân cảm thấy bị kiểm soát trong cuộc sống của chính mình. Tôi không có quyền tự chủ về tài chính, không có suy nghĩ và cảm xúc, mà điều đó phụ thuộc vào mỗi gia đình. gia đình.

Tôi đã nhận được một cuốn sách vào tuần trước. Thật hiếm khi tôi đọc sách nhanh đến mức thức trắng đêm, vì câu chuyện nào cũng khiến tôi khó tin, và tôi nhận ra rằng rất nhiều bạn của thế hệ trẻ này bị tâm lý do chấn thương. Trong gia đình. Gia đình hoặc sụp đổ hoặc trở nên quá tải và vượt quá tầm kiểm soát. Bản thân tôi quá bận rộn nên mọi quyết định sẽ phụ thuộc vào suy nghĩ của gia đình.

>> Tôi sống chung với bệnh trầm cảm mấy chục năm rồi – Tôi nói với chị Nguyệt, Bình và Vy: Mấy tháng nay, trong đời chị chưa từng vay mượn gì, thiếu bạc bao giờ. Từ chối bất cứ điều gì. . Cho đến vài tháng trước, cô ấy vẫn gửi tiền cho tôi vì lo lắng rằng lương của tôi không đủ.

Mãi đến tháng trước, tôi mới bảo cô ấy ngừng gửi tiền cho con tôi. Bạn sẽ chi tiêu bao nhiêu tùy thích, hoặc bạn sẽ chi tiêu trong phạm vi đó, nếu không, bạn sẽ không bao giờ biết được giá trị của đồng tiền và cách quản lý cuộc sống của mình.

Lần hẹn hò cuối cùng với ai đó, lần đầu tiên trong đời em gái tôi ở Sài Gòn phải thốt lên rằng: “Chị ơi, đây là đợt điều trị cuối cùng. Đến tuần sau chị sẽ trả em, chị sẽ trả em.” Tuần này tôi không trả. ”Lúc đó tôi cảm thấy nghèo và giàu, giàu và đáng thương, nhưng hung hăng, và tôi rất hạnh phúc.

Tuần thứ 2 tôi chỉ có 200.000 đồng trong tài khoản, đây là lần đầu tiên tôi thấy hồi hộp chờ tiền về nhà, đây cũng là lần đầu tiên tôi phải gói ghém tiền lẻ và cất đi. Vào ví của tôi. Biết ơn là được. Tuy nhiên, tôi cũng nói với cô ấy rằng mỗi người cần một cái gì đó khác nhau, đối với tôi, đây là cảm giác tự chủ. Giờ phút này, tôi sợ bị phụ thuộc, đối với sự phụ thuộc này, tôi phải làm theo kỳ vọng của người khác, vì vậy tôi chọn cách rèn luyện vật chất trước, sau đó mới độc lập về tâm lý.

Một số người không cảm thấy thiếu tự giác. Kiểm soát nên việc chấp nhận người khác không làm họ choáng ngợp, ví dụ như chị tôi là người rất tốt, rất tự chủ và độc lập nên không cần phải bị ai từ chối. Đối với lời kể của bà Nguyệt và quan sát sự tương tác giữa ông Bình và Vy, tôi có thể cảm nhận được những điểm tương đồng về sự thiếu tự chủ giữa bản thân, con trai bà Nguyệt và con út. con gái. Đó .

>> Trầm cảm-Sát thủ vô hình

Tôi học ở tất cả những ngôi trường mà bố mẹ tôi muốn, sau đó sang Mỹ cũng là định hướng của bố mẹ tôi, và tôi cũng đang học quản trị kinh doanh. Tôi đang học, nhưng tôi không thể làm được vì đó không phải là điều tôi muốn học và cũng không phải là điều tôi muốn làm. Em trai chị Nguyệt cũng vậy, từ tiểu học đến cấp 3 đều học trường quốc tế, gia đình đưa sang Mỹ, rồi gia đình đưa sang Mỹ. Tôi tin rằng đây không phải là điều bạn muốn hoặc tự mình nhìn thấy, nên một thời gian nữa bạn không thể chịu đựng được nữa.

Mình nghĩ là năm lớp 11. Lúc đó bạn ấy nói là không muốn đi học, ngoài ra có lẽ gia đình mình cũng chưa vội đi Mỹ nhưng có thể tìm hiểu xem tại sao mình lại có ý tưởng như vậy và động viên mình nhé Hãy trung thực về cảm xúc của bạn và chia sẻ chúng mà không sợ hãi. . Khi cô Nguyệt nói rằng cô ấy rất vui trong trại huấn luyện, thậm chí còn chủ động nói rằng cô ấy muốn sống lâu hơn, tôi cảm thấy rất vui và nghĩ rằng một mình tôi quyết định như vậy cũng rất hạnh phúc. Vào ngày điều trị, một người bạn đã lặp đi lặp lại một phép ẩn dụ: Một người đàn ông giống như một cái cây. Từ nhỏ đến lớn mình đều phát triển theo khuôn khổ định sẵn nên không thể tự nhiên mà phát triển được. Mỗi cành mọc ra từ khung sẽ uốn cong, hoặc nếu chỉ kéo dài thì sẽ được cắm cọc chống gãy nên cành rất dễ gãy. Khi gió gặp bão sẽ không chịu nổi. Tôi nghĩ điều này là đúng.

Ai đó cũng nói với tôi rằng có thể có rất nhiều tình yêu, nhưng hãy yêu một cách thích hợp. Thực ra, cũng giống như cái cây ta đã cho bạn sống tốt, bạn phải biết tưới bao nhiêu là đủ. Mỗi loại cây cần chăm sóc khác nhau, biết cách quan sát mới có thể biết được cây cần gì Không phải cây nào cũng cần nhiều ánh sáng. CóCây ưa bóng và không ưa nước. Mọi người không có công thức nấu ăn. Đây là lý do tại sao “trông cây sửa cây, xem người sửa cây”.

Gần đây, tôi đọc một đoạn văn nói về những điều có thể xảy ra cùng một lúc, một trong số họ đã nhắc nhở tôi: Cha mẹ bạn có thể yêu bạn rất nhiều cùng một lúc, nhưng cách làm của họ sẽ khiến bạn tổn thương. -Tôi biết họ yêu tôi rất nhiều, và tôi cũng vậy. Tôi chỉ nghĩ rằng đã đến lúc làm việc cùng nhau để mọi người có thể yêu thương nhau một cách phù hợp hơn, và khi đó sẽ trở nên hạnh phúc và vui vẻ hơn, phải không?

>> Thất vọng với “ tiêu chuẩn con người ”

Sau khi đọc cuốn sách này lúc 2 giờ sáng Chủ nhật, tôi mang nó cho bố mẹ tôi đọc, hy vọng họ có thể hiểu thế hệ của tôi hơn Mọi người. bạn có biết?

Tối qua bố gọi điện bảo về nhà ăn cơm, bố kể rất nhiều chuyện, ở với ông bà nội từ nhỏ, quá khứ thế nào, tất cả những điều tôi không biết.

Tôi và bố, tôi ngồi nghe và thỉnh thoảng lấy tay lau nước mắt. Có lẽ anh ấy bị sốc vì nhớ lại quá khứ, và tôi muốn khóc vì không nhớ lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện, tại sao tôi lại có ấn tượng không biết anh ấy.

Kể từ khi tôi gần 30 tuổi, cha tôi đã ngoài sáu mươi, và dường như tôi đã bắt đầu hiểu nhau.

Nhưng tốt hơn là nên đến muộn. Tất nhiên, bạn đúng. — – >> Bài viết này không nhất thiết phù hợp với quan điểm của VnExpress.net. Đăng nó ở đây. -ChiP.Vũ

Có phiên bản tiếng Việt của bet365 không?_Cách mở bet365 tại Việt Nam_Có phiên bản tiếng Việt của bet365 không?