Tôi đang ở nhà-‘Warrior Spirit’

Làm thế nào để bạn chống lại bệnh dịch ở nhà? Cách khắc phục khó khăn, đồng lòng cùng các nước Covid-19 chống dịch. Chia sẻ các bài viết, video và hình ảnh về chủ đề “Tôi ở nhà” tại đây.

Là một giáo viên, đã hơn hai tháng kể từ khi bản dịch Covid-19 xuất hiện tại Việt Nam. Nhiều người nói “Không phải đi làm vẫn có lương, rảnh rỗi…” Tôi cảm thấy rất vui. Quả thật, chẳng ai mong muốn thứ hạnh phúc miễn cưỡng này, nếu không sẽ khiến nhiều người cảm thấy khó chịu và bực bội. Trước tình hình dịch như hiện nay, không chỉ giáo viên phải từ chức mà nhiều công việc phải dừng, mất việc. Tiền lương đã giảm, và công việc bán thời gian không còn nữa vì hầu hết các công ty đều ở trạng thái “đỏ, hổ phách” hoặc nhấp nháy. Những lời phàn nàn, lo lắng và căng thẳng tràn ngập khắp trang web, một nhóm bạn bè, nơi làm việc và nhà ở. Tình trạng học sinh, sinh viên đầy chán nản, than vãn, kiên trì… nỗi nhớ bạn bè, trường lớp và phố xá tấp nập. Trong nhóm phụ huynh của con tôi, một số phụ huynh phàn nàn rằng ở nhà con họ bị bao bọc bởi bốn bức tường khiến họ cảm thấy buồn chán và khó chịu. Không thể đi du lịch, không thể về nhà, phải cẩn thận đề nghị gặp gỡ, thăm hỏi với người khác, vì đi đâu cũng có cảnh báo. Bố mẹ, anh chị em và hàng xóm đều là F2, F3, trên phố tôi có những người F0. Bạn phải viết ở nhà, đọc sách, nghiên cứu tài liệu, soạn giảng, dạy con học… và tập thể dục hàng ngày mới “đặt chân” vào nhà. Tôi chỉ mải mê theo đuổi “cơm, áo, gạo, tiền” và vòng quay danh vọng hàng ngày mà bỏ qua sức khỏe của mình, giờ tôi và các con đang từng ngày tập luyện. Trời mưa thì tập trong nhà, trời nắng thì đi dạo tòa thị chính gần nhà. Nhà rông cứ tầm 6-7 giờ tối và 5 giờ 7 phút nên tôi chọn tập 3-4 tiếng mà không có ai.

Thật tuyệt vời. Nó rất đơn giản, nó khiến tôi cảm thấy thư giãn và đặc biệt. Cánh đồng màu đỏ gạch chuyển sang màu nâu, êm đềm và trong lành đến mức những chú chim đang bay. Trong hai hồ nước trong vắt, bạn có thể nhìn thấy hàng trăm con cá vàng đang vẫy đuôi. Cây xà cừ hàng thế kỷ thoang thoảng hiện lên trong sắc xanh của cây lá giúp thanh lọc bầu không khí nơi đây. Hoa đào, hoa trà, hoa bưởi, hoa mộc miên… thơm nức bước chân người. Dọc theo con đường này, cái xác nhỏ màu xanh lá cây vươn cao ngút trời. Những bông hoa dại nhỏ xíu màu tím cố gắng ngẩng đầu lên để cho họ thấy. Vào những buổi chiều cuối tuần, cậu bé và chiếc đàn piano của người hàng xóm của tôi đang chơi một cách du dương, và thời gian như ngừng trôi. Tiếng cười của hai đứa con tôi được ưu ái. Tôi có nghĩ quá nhiều rằng tôi đang ở Wonderland không? Tại sao họ khó tìm được hạnh phúc? Sao em cứ phải đau lòng nơi chân trời xa xăm mới thấy được hạnh phúc? Ý nghĩa của cuộc sống đến từ việc trở về với chính mình, tìm kiếm và khám phá lại chính mình trong từng khoảnh khắc mà chúng ta có.

Ngay cả trên bãi cỏ bên đường, có những bông hoa dại vô danh, nhẹ nhàng vươn mình góp ánh sáng riêng cho vẻ đẹp của cuộc đời, không phụ lòng người, nỗi niềm, yêu thương, đồng cảm. Những thông tin mới nhất về thành tích sáng tạo, công ty, ca sĩ, tấm gương quyên góp ủng hộ vật chất phòng chống dịch bệnh, công ty quyên góp ủng hộ nhân viên … Cơn mưa giữa quý đã làm bừng sáng khung cảnh thời sự những ngày u ám vừa qua. — Nhưng, đừng biết ơn sự xuất hiện của nCoV, vì nó đã giúp tôi tìm thấy cuộc sống bình dị và tươi đẹp bên cạnh mình hay những người nổi tiếng, giàu có có cơ hội làm từ thiện. Nói đúng hơn, nó là kẻ thù khiến cuộc sống của con người bị đảo lộn, gieo rắc nỗi sợ hãi và thúc đẩy sự phát triển về phía trước. Đây là một bài kiểm tra khó đối với sự thận trọng, nghiêm minh, chính kiến ​​và đạo đức của những người cầm quyền, chính quyền quốc gia và địa phương. Đây là một bài kiểm tra về công ty, sự gắn kết, có đi có lại, tính linh hoạt và tính kiên nhẫn. Đây cũng là sự thử thách lòng kiên nhẫn và sự chia sẻ của công dân, trách nhiệm với bản thân và xã hội.

Trong nhiều trường hợp, kẻ thù lớn nhất của chúng ta không phải là thiên tai, bệnh tật, nghèo đói, đau đớn hay sợ hãiSợ hãi, cô đơn. Khi chúng ta không làm chủ được bản thân thì “kẻ thù lớn nhất là chính mình”, chưa nói đến những mưu mô, âm mưu hay lòng tham, ích kỷ và ngu dốt, sợ lãnh đạo. Đó là một dân tộc dũng cảm, và bất cứ khi nào kẻ thù mở cuộc tấn công, họ sẽ mạnh mẽ, đoàn kết và đáng khâm phục. Dù không cần mặc áo, ăn cơm nhưng quyết tâm chiến đấu vẫn cao. Điều quý giá mà tôi học được từ câu chuyện là “ vầng hào quang của Đông A. ” Khi binh lính Đại Nhạc khắc lên tay hai chữ “ Sát thủ ” (giết Nguyên vương), họ không quan tâm đến nỗi đau của mình. . Tướng quân Chen Hongdao nói: “Đánh gối nửa đêm đứt ruột”, rồi kế hoạch xây “vườn không nhà trống” ở thành Đường Long, hay quân Thanh thắng trận chớp nhoáng của vua Quang Trung … Rồng, quân dân đoàn kết, quân tử đoàn kết.

Nhưng trong thời bình, dường như thế hệ tương lai không có tinh thần chiến binh như cha ông họ. Thậm chí, nhiều người vẫn chê bai người Việt bây giờ lười biếng, mệt mỏi, chia rẽ, cá nhân chủ nghĩa, giẫm đạp lên nhau, cao hơn người khác … Điều này có thể đúng, nhưng bây giờ, khi bản dịch bị công kích. Tôi chưa bao giờ thấy một Việt Nam nhất quán như vậy.

Không cần triệu tập thiên hạ đứng lên, không dùng chiến lược “vườn không nhà trống” mà giờ “quốc công bất kham” Kiếm tiền, làm giàu, thăng quan, chơi bời, trục lợi… nếu ta không có bà con Tình bạn đồng hành là vô nghĩa; nếu Covid-19 hoành hành và phá hủy mọi thứ, thì sẽ không có cơ hội kiếm tiền và tận hưởng nó. Nếu lãnh đạo và nhân dân vẫn dũng cảm trong thời bình, tôi chưa bao giờ thấy niềm tin lớn như vậy vào tương lai đất nước.

>> Bạn đánh nhau tại nhà như thế này, hãy chia sẻ ý nghĩa của từ “Je suis chez moi” trong bài viết, video, ảnh nhé.

ĐỗHĐỗi

Có phiên bản tiếng Việt của bet365 không?_Cách mở bet365 tại Việt Nam_Có phiên bản tiếng Việt của bet365 không?